Tu Hoang parttime Ruby dev, fulltime Bun Rieu maniac

my2018status

I was deep fried in & out after quitting a good position (with ample room to advance yet little chance to learn/get myself ready/rest) at a good company with a sympathetic team. Guess what? Depression swooped in. The war chest I built 3 years back lasted me a year.

I’ve learnt baking sourdough breads since March, with the hope that the process’s many intricate stages would hop me off the characteristically excruciating SWE train/long hours, but would still leave me with an elevated “aftermath” from mastering the skill. Took me 9 months to nail it.

I’m now at a place where I can comfortably say I can do something similar to @aera_bread and I was this (finger pinch) close to setting up a store. Dalat has a retiree society decent enough to sell healthy breads with rich flavor profiles to and cover monthly rent (sometimes I wish just as much).

But as always, it has the power to barge in at my final determined moments, give me a smirk and whisper at me in me ears (Voldemort style): “Nothing makes sense, Tu.” and then nothing made any fucking sense, at all. Just like that.

Now I won’t bore you more so that you have to say “Exercise more, Tu!” because honestly I don’t fucking need that but hey, 2018 was meaningful with:

  • Nietzche’s “Thus spake Zarathustra”
  • Ford’s Ranger Wildtrak: a beast that I’ve grown to fall deeply in love with
  • @elixirlang
  • Call Me By Your Name
  • Anything that has to do with Fyodor Dostoyevsky
  • Heinrich Böll / Thomas Bernhard / Joseph Conrad / Günter Grass / László Krasznahorkai: these authors introduced me to a world where my thoughts get amplified into the abyss of “what’s unknown is unknown” by their brutal narrations.

I gave up multiple chances to get back to 🇩🇪/🇯🇵/🇸🇬/🇦🇺 since for the majority of my reminiscence of these places, there are lines to follow, borders to step aside for, rules to comply with, walls to look up to but explore stepping stones, people to mind their 2305 sophisticated sides.

So for any slight chance that I will come back, it will have to be for an absolute conviction that can somehow be wrapped in a year (or 18 months). Of course, such a thing seems remotely practical in my hopelessly narrow mind right now. But I know what I’d die for.

I guess as far as I can still take out a loan to while away, I’m still OK with being able to wake up everyday feeling I can transport myself to a nearby green within 30 minutes, sit there & look at things.

And at times emerge myself into the world’s latest development in computing & SW systems. So basically lead a life humans here often refer to as “an eternal sabbatical”.

Also made like 235 trips to several coastal towns (Ninh Thuan, Khanh Hoa, Phu Yen, Binh Dinh) and resolved that they are not for me. Not in this lifetime anyway. So good riddance!

ởđâunắnggió

cơn gió ở thành phố đó, đã đi qua bao cạnh nhà, bao ống thông gió (phả ra thứ ho khem của loài người), bao thân cây sơn trắng xoá, bao cái hố ga kín nghịn, bao hũ sa-tế của hàng hủ tíu khuya, bao chiếc áo thun sũng mồ hôi và trên hết là, bao cá thể đang nằm (hay đứng) chung quanh bốn bề giam kín mít.

mỗi khi nghĩ về những cơn gió và hành trình của chúng trong thành phố, ngồi ở cà phê vệ đường chỉ thiết thả hết ưu tư trong lòng về cái xô rác con con kia, để rồi đón gió bằng một cái tâm trống rỗng. you’ve been through some tough shit, so here i am dedicating this empty shell for your filling up.

thời gian ở phố thị có vài lần và những chi tiết như vậy. thời gian còn lại, có khi vừa đi ba bước qua được một con đường ở trung tâm nhưng vắng foot traffic, thấy cái hũ thị phi trong người đầy lại hơn quá nửa. “anh nghĩ sao có ai cho không anh cái gì?” “tao nói rồi, thứ đàn ông như thế thì vứt m. đi.” “có bịnh thì chết, chứ BHYT trả có 20% mà một năm đóng cho nó hơn 600 ngàn để làm cái gì?”

việc uể oải đi kiếm những con người có thể sống trên cùng một tần sống sóng đang bắt đầu gặm vào khả năng chịu đựng. và thú thật là, chưa bao giờ có niềm tin trọn vẹn vào cái công cuộc này. kiếm ra ai có cùng sự rộn rạo trong người khi thấy những cục nóng của tua tủa các máy điều hoà treo ngoài ban công của toà nhà kia, kiếm ra ai giật thót khi nghe người bàn kế bên nói bâng quơ về nhóm Mont Pèlerin, kiếm ra ai để thấy một đôi mắt ngời sáng khi đọc câu sau (trong một văn bản dài 8 trang): “there exist within the state two factors making for legal instability, but legislative evolution too: first the attempts by members of the ruling class to set themselves above the law’s restrictions and secondly, the constant struggle of the ruled to extend their rights and see each again embodied in the code, replacing legal disabilities by equal laws for all”.

hít thật sâu.

*: Sigmund Freud

Phạm Công Thiện

PCT sinh năm 41. Tới Đà Lạt vào khoảng 62 - 64, nếu tôi nhớ không lầm, tức là ngưỡng hai mốt tuổi. Ông ở vài năm, và dời xuống Nha Trang sau đó (có vẻ như Nha Trang luôn là điểm đến tiếp theo của một số cá thể gắn bó và có những suy nghĩ ở Đà Lạt?), sau đó quy y. Quy y không phải trốn thoát thế giới, quy y, theo những cảm nhận cá nhân tôi, là việc ông tới bước tiếp theo trên con đường của ông. Một bước đi judging by its details có vẻ khá là tự nhiên.

Chỗ ông ở cách chỗ ở cũ của tôi vài chục bước chân (đó là nói theo hệ quy chiếu là ở Đà Lạt cái gì cũng cách nhau vài bước chân). Một căn nhà sơn trắng, cửa sổ là những palette màu trắng nốt. Một căn nhà bình thường. Chưa kể hình như ông sống ở tầng dưới, dưới mặt đường.

Điều chú ý ở đây, nếu như ghi chép và memoirs của những người cùng thời khác là xác đáng, thì ông dành kha khá thời gian… ở ngoài đường. Ngoài đường kiểu, đứng dưới trời mưa ở gốc cột điện, tay ôm quyển từ điển. Kiểu, ven theo những con dốc và những con đường đất (thời đấy có asphalt chưa nhỉ), đi dưới mưa (mưa được liệt kê nhiều, vì rõ ràng là PCT thích mưa và ướt, as in Tôi tắm gần mười lần. Tôi thích nước). Điều này làm tôi phải quan sát lại Đà Lạt ở thời điểm bây giờ, việc làm như thế này có còn được không. Được không ở điểm có những ánh nhìn không, có bớt bị can thiệp không, có không có không?

Hôm nào tôi đi ngang qua 2 điểm sau tôi cũng phải ngoái lại nhìn, nhưng thời gian dần dà trôi tôi chưa đủ can đảm bước vào. Một là nhà thiếu nhi TP, ngày trước là thư viện ĐH Công giáo. Hai là ĐH Đà Lạt cơ sở bây giờ, ngày trước cũng của ĐH Đà Lạt (chính xác hơn là Việc Đại học Đà Lạt), nhưng căn cơ của cái institution nằm bên trong đã đổi khác kha khá. Cả hai cơ sở đều đã bị những người đời sau tàn phá kha khá.

Dạo gần đây tôi đi ngang và tôi nghĩ thêm (hay tưởng tượng thêm) về PCT. Viện ĐH ĐL mở năm 58, mới vỏn vẹn 49 học sinh. Năm ông tới Đà Lạt, viện có gần 500 sinh viên. Ông có tiếp xúc với những sinh viên khoa Triết, và đọc những ấn bản mà họ phát hành? Ông tìm tài liệu về tiếng Tây Ban Nha, Latinh, ông đọc những ấn bản Tân ước, Cựu ước (và nguyên tác Hy Lạp, Do Thái) ở thư viện cách đấy 200m? Liệu những sự tiếp xúc giả tưởng trên của tôi có change his due course về những suy nghĩ của ông dành cho bản thân mình, dành cho tập thể con người, ~dành cho cuộc chiến~, dành cho những conventions mà con người nghĩ ra?

Liệu Tôi tránh tất cả khách; tôi tránh gặp tất cả bạn bè; tôi tránh tất cả người quen; tôi tránh gặp tất cả những người trong gia đình. Không muốn gặp ai hết và không muốn nói chuyện với ai hết. Tôi muốn học được im lặng và sống một mình suốt ngày và suốt đêm. […] Họ hút máu tôi bằng những câu chuyện bàn tán nhảm nhí của họ, bằng kiến thức thối tha của họ, bằng những ý kiến, tin tức, khuyên răn, thăm dò, miệng lưỡi, tóc, tay, … có còn được viết ra?

Đây cũng là lần đầu tiên tôi tìm được cái tính từ mà tôi vẫn hằng muốn diễn giải khi nói về kiến thức của những người. Thối tha. Không phải thiếu thốn, sai lệch, nhảm nhí, mà phải là tận cùng của tính chủ quan và việc không còn cơ sở để mà tranh luận cho ra nhẽ. Thối tha. Tôi đọc tới đây và không khỏi nghĩ việc mình đã vô tình hay cố tính thối tha một vài lần, và chấp nhận tính từ này một cách hoàn toàn đúng đắn, một miêu tả xác đáng, nhân đây cũng nói luôn là chả thấy sự xúc phạm nào. Có hay chăng, tôi thấy tệ hơn về mình vì đã lấy mớ kiến thức thối tha mình sở hữu đem ra hại người khác. Nó y chang việc hút thuốc ở gần một hài nhi, hoặc một ai đó bị bệnh đường hô hấp. Thay lá phổi ở đây bằng tâm trí con người.

Tôi viết về những suy nghĩ của mình (so far) về PCT, vì thời gian này thông tin về ông tới tôi quá tình cờ và trùng hợp với những cảnh đang diễn ra ngoài đời của tôi, lần đầu tiên tôi phải lận mọ dùng từ “số phận”. Thầy sử cấp 3 của tôi có một lần bảo rằng (và tôi nghĩ ổng vẫn nói nhảm nhiều hơn nói thật), những bài học lớn lao ít đến từ những người đương thời (như Jack Ma, Steve Jobs, wink wink) mà đến từ những số phận cách chúng ta mấy chục năm hơn. Thời buổi này PCT còn ring any bell? Tôi thấy tốt hơn như vậy. Việc để ông nhỏ lẻ, việc những chân lý ông nắm giữ bị thế gian vùi lấp bằng Mẹ Hổ với cả Đắc nhân tâm lại là một thắng lợi ích kỷ tôi tình cờ nhặt được (seriously, cảm ơn thế gian). Việc ông về già bị thiên hạ cùng những góc nhìn 5cm của họ bảo là lẩm cẩm không là một chuyện buồn với tôi nữa mà là một nhắc nhở mạnh mẽ về việc những bộ não lớn, những nhân cách lớn đều rồi sẽ trở nên outdated với thế gian. Từ quân chủ, tới dân chủ nửa mùa, tới CNXH, tới kỹ trị, thế gian này có hai thứ không bao giờ thay đổi: con người thích tàn sát nhau về thể xác lẫn tinh thần và chúng ta sẽ luôn đi ngược lại những gì những người mười năm trước chọn đi.

Việc tốt nhất nên làm ngày hôm nay là pha một phin cà phê và tranh thủ gắm những mảng trời màu xanh biếc.

02042017

những ngày mưa ở bá linh, bầu trời trắng muốt và những phiến bê-tông lắp ở chân tầng trệt không mùi vị kéo tôi theo vào vũ trụ vô vị của chúng. phiến bê-tông ở tường toà nhà bảo tàng X ở trung tâm sydney cũng vậy. ở những xã hội này, tôi được mặc nhiên tự do sờ mó những phiến bê tông, trong trời mưa (tháng tư ở bá linh) (hoặc trời sydney tháng ba rất ướt át), và cười ở giữa không gian ấy. ở nhà, chắc ông bảo vệ nào đã lôi điện thoại ra chụp tôi lại, hoặc tồi tệ hơn, ra hốt thằng hâm.

lần trở về sài gòn dịp tết này embodied ý muốn của tôi về tương lai với thành phố, rằng tôi sẽ chỉ khẩn thiết những brief stints để nạp lại nồng độ đường trong máu (#phúc long), và ghé thăm những tiệm sách mới (và những tiệm sách cũ). tôi hoan hỉ với những brief stints (dịch làm sao nhỉ, cuộc chơi chóng vánh), vì những tháng ngày rải rác hẻm này ngõ nọ ở muôn nơi, não tôi scan qua hàng nghìn (hay chục nghìn nhỉ) câu chữ, leaf through mấy trăm trang sách trong vài ba ngày, và mỗi lần về thành phố (sài gòn), tôi đều đặn buổi sáng dắt xe ra đường, đếm số phút cần phải trôi qua để đi lên trung tâm (ngày một tết là 22 phút, ngày hai tết là 32 phút), tạt vào ngô đức kế, rồi dành phần lớn thời gian ở hồ con rùa hoặc rải rác những nơi như indexlivingmall hoặc kafka. ở những chỗ này tôi tốn khá thời gian tìm những quyển sách tôi đã đọc và muốn lưu lại bản cứng, quẹt thẻ (đây là một thành tựu công nghệ ai cũng xem thường, mọi người ạ), và nhờ em gái bán sách hoặc chị gái bán sách (chưa bao giờ thấy ông nội nào bán sách) đem ra bưu điện gửi đến những địa điểm sắp tới của tôi.

ngày ra đi lúc nào cũng được đánh dấu bởi một cuộc cãi vã, hoặc những cái nhìn sắc lẹm mà đối phương không bao giờ chịu đi ra khỏi cái chảo gang của nơi mình ở (the great cauldron) (in retrospect: có khi là tôi).

những ngày này, phần lớn tài liệu đọc của tôi đến từ ông james a michener. ông này có những người viết foreword cho các tác phẩm của mình, hoặc là thời của ổng có quá nhiều tác phẩm kinh điển, hoặc là ổng bốc lộn nhân, mà viết về ổng cực kỳ casual. trong khi tôi lia lịa đánh dấu trang, highlight, chép lại đủ thứ, đặt ổng ngang với hàng tác giả có ayn rand, thì người đương thời praise ổng theo cái cách thanh thiếu niên bây giờ praise một bài blog dài kỳ được in thành sách (insert một cái nhìn khinh bỉ vào nxb tổng hợp). hai ngày trước tôi ăn nằm ở dề với caravans (viết về afghanistan), constant influx of black tea and sweet để mà tập trung đọc từng từ trong 320 trang sách; lúc đọc xong, đồng hồ điểm 4:07am, tôi rảo mắt nhìn ngang nhà như thấy một cơn bão nhẹ tạt qua (bài vở ngổn ngang, chén bát ngổn ngang, và ly tách hốt tứ xứ về ngổn ngang không theo quy tắc thẩm mỹ nào làm tôi liên tưởng tới cánh rừng đầy nấm ở gothenburg), nheo mắt lại bỏ kiếng ra thì nhận ra 48 tiếng đổ lại có một cơn bão cũng đổ ngang tâm mình, kéo theo rất nhiều conventions và prejudices và impressions và … silence nữa. một cơn bão mà kéo theo silence, hay nói để bạn dễ hiểu hơn, tôi thấy lòng dạ mình đổ vỡ hết mà không đưa tay ra làm gì. pillars that i have been leaning onto theo cái mạch không âm trôi đi khỏi tôi như sự bất lực nhìn những đoàn tàu cao tốc thép chạy bằng điện phóng như gió ra khỏi một miền quê. những mối quan hệ mà tôi struggle emotionally (mentally thì không) để giữ gìn theo quan ước xã hội zét hoặc quai nào đó, flashback về một buổi chiều ngồi bệt ở collegestrasse (haha), như cách tôi vẫn nhìn nhận buổi chiều hôm đó: me against the world. bạn có thể sẽ cố dặm thêm tính từ nào đó vào đây, nhưng không, tôi thấy rõ ràng ranh giới trong không gian và thời gian, giữa tôi và tất cả vũ trụ ngoại trừ tôi. điều này tôi nói với sự tịnh tâm, mặc cho vẻ trái ngược bề ngoài của nó, như phạm công thiện đã cắt nghĩa:

sống và chết, một chiếc cầu bắc qua sông. mấy triệu năm rồi, tôi đã hoá thân biến dạng đã trôi qua mấy tỷ nhịp cầu, tôi đã là hạt bụi, hoa dâm bụt, điếu thuốc, khói, diêm quẹt, mực, sắt, đá, than, đất, gạch, nước, lá, cây, trái, chim, nguyên tử, tinh cầu, vân vân. chữ “tôi” hoàn toàn vô nghĩa; chữ “tôi” là cái án tử hình chung thân; chữ “tôi” là thiên đàng và địa ngục.

tôi đang giận xã hội loài người như mark miller giận người tình du mục mira của mình, với những suy nghĩ không xa quá hai ba trăm mét của cô. những hệ tư tưởng mới được truyền đạt cho đám đông bằng những tính từ và những con số vắn tắt; và đám đông, với những tiếng ngáp ngủ trong giờ lịch sử hoặc triết hoặc ngáp ngay trong những giờ thư viện mà mình tự đề ra, làm lơ (nói đâu xa) một trăm năm quá khứ và nhìn về tương lai với một sự lạc quan và tự chủ (hay viễn tưởng tự chủ) không nền tảng; trong những trường hợp tệ hơn và rất tệ, họ vin vào số năm họ sống, hoặc số tiền họ gầy dựng, hoặc đám đông còn lại, để chọn ra một chân lý nào đó.

với một sự nguy hiểm không kém phần nghiêm trọng, bộ phận trí thức chăm chỉ dồi mài lĩnh vực của họ, và (bạn có nhận ra cái vòng quay này không?) cũng tay không leap một cái thật nhanh tới kết luận nào đó. giá thuốc cao, chảy máu chất xám, kinh tế đi xuống, ổn định nghề nghiệp, nợ công, sự “bớt” đồng thuận của đồng nghiệp. tôi nghe họ nói về những chủ đề này với sự tìm hiểu nửa vời, và khi tôi counter-argue, bạn biết chuyện gì đã xảy ra rồi, những bộ não sợ tốn kém nửa tiếng để tìm hiểu trong khi có thể dành vài tiếng cùng một lúc cho những đoạn than thở không hồi kết.

có hai tác phẩm hiện thời tôi vẫn phải revisit thường xuyên of my own accord, đó là (i) thư tình gửi một người, để tự nhắc nhân duyên của con người không phải là thứ kéo dài rột rạt và nhanh gọn như một cái swipe qua phải và hơi thở trong một buổi chiếu phim và những lần lỡ hẹn trong cái nóng và ẩm của TP S., và (ii) caravans (michener), để đặt mình vào một góc nhìn critical hơn, rằng sự hiểu biết là hữu hạn và góc nhìn là chủ quan; mấy trăm dặm đường xa mạc và extreme diet và countless visits trong 20 năm không đủ để tự claim là mình hiểu biết.

tôi vừa phát hiện ra cách làm ly trà béo ngậy và đậm vị ở lưỡi. sau hơn 1.2 ký trà đen và mấy chục ly với mấy chục cách pha (kèm một tá đồ “pha chế”), kèm những buổi chiều cafein overdose vật lên xuống, tôi hồ hởi với cái phát hiện này. tất nhiên là tôi sẽ diếm nó.

Bye, '16.

’16 marks the second year I resolved to use Wally (the personal finance app) daily. What came back at the end of the year surprised me a lot, and I think it’s worth sharing.

House is the single thing throughout the year that most troubled me. I got into pretty bad arguments with my landlord(s), ranging from ”why would you come into my house when I go on trips” to “can I at least put some adhesive on the wall to hang my paintings?”. Admittedly I’m a nutcase when it comes to owning a space that I comfortably settle in; but…

Apart from the emotionally taxing rants that I shared on a monthly basis, I was determined to keep this cost as low as possible. I read somewhere it might/could account up to 25% one’s after-tax income, and the ideal range is 12% - 18%, so year-start I set out to contain this to 10% (insert parrot laugh); partly because I would spend the majority of my time in Asia (where housing is was expected to be cheap and/but progressively horrible the more developed a country you live in; say, Malaysia is worse than Singapore, and Singapore is worse than Vietnam, etc), and partly because I have friends across continents and would like to see to how consecutive couchcampings play out.

Turns out I’m such a noob though.

I ended up spending 25% after-tax income on housing and all things related (that include moving-in/out, furnitures and bills). The one-month stay in a serviced apartment in Berlin was particularly pricey, but I ate up for I was there for an extremely crucial task (couldn’t afford to be distracted by any shenanigan; one month later I moved out to a friend’s place and ended up fighting landlords again mehhehe).

Social causes, despite my year-start resolution to contribute 2.35% my income to, concluded the year at 1.95% my total expenses. Mind the word choices. This is a huge disappointment, to which I can’t make any excuse, and am keen to remedy in ’17. I spent the whole year juggling websites and reports, and could have donated much more by forming a task-force that would build a finance/transparency infrastructure for a local charity. I’m still mid-way judging the immediacy of this contribution, ironically because most charities I reached out to rejected upfront the need for such a thing (Viet Nam, oh Viet Nam). And then a few months back, a celebrity in Viet Nam spent a part of the $1M he got from his fanbase to this particular technological piece. Duh.

FYI here’s the list of causes I’ve been donating to:

  • hieuvetraitim.com
  • luatkhoa.org
  • dantri.com.vn
  • nhachonglu.org
  • vietseed.org
  • VietPride Scholarship

International ones:

Health care is another fun thing to talk about. I remember vividly having insurances on all my trips, a private health insurance during my stay in Viet Nam, yet despite such, I still logged $400 towards health payments last year. Diving deep into those logs, I noticed a brief stint in Berlin, Germany during which scheduling a doctor’s appointment took weeks, and I resorted to #DongXuanMarkt healthcare (read: handing out prescription medicines without … prescription). Well, speaking of travel nuisances.

Gadgets kept on playing a big part in my life, again, despite my initial resolution to keep my belongings lean. Brands that I gave up heart and soul and cash to include: Xiaomi (their Bluetooth speaker is top notch, guys!), Filco (one of those #SantaIHaveBeenGoodThisYear self-rewarding moments), Moleskine, Jaybird. Communication is also pricey; I paid a total of $300 for SIM cards and top-ups.

The only thing that didn’t surprise me along these sheets is my travel expenses. I’m not going to quote any number here, because it hurts. I don’t project much traveling in 2017, apart from a few trips to see my favorite collective of humans on Earth (at Vero).

I thought I paid handsomely for books, but in reality they accounted for only a minor chunk. That’s surprising, and tells a lot about myself and my choices (duh). A few good ones I picked out last year:

’16 is also enlightening in a sense that I adopted principles that enabled me an easy-led life. They’re, by no means, not controversial and took time, effort, friendships/bossships to solder on.

I started out with “everyone’s entitled to their opinions” and ended up “not really, bruv”.

Two things that I deem sure (and mean) parts of living: wars, and arguments.

Work wise, I learnt gladly autonomy comes at a hard price (cough mental health) but it’s for the best. I managed to put containers to some good use, starting by dockerizing more services at work and wrapping up the year shaving off ~$4000 off a part of Vero’s infrastructure bill. Chatops is surprisingly easy with this new herd of tools in 2016 (thanks to containers, again) and surprisingly crucial to operations (both human’s and system’s). There’s a lot more, and they’ll come gradually in their respective blogposts.

I started helping out local teams and companies in my idle time, too. The transfer of knowledge is tough; sometimes I just wish humans were capable of ingesting (and making out) knowledge unlimitedly. An argument one usually puts up to me is knowledge is general and system is specific, to that I say you cannot afford to be in the unknown.

Oh, also, I also raged war against PMs and SWEs who have no idea what they’re talking about except a few bullet points they absorbed reading Internet articles (ie: microservices, Docker). Yeah, I’m mean.

Reading through this a stranger might take me eccentric. Admittedly I a bit am. Here’s an important point though: I’m fully aware of my wrongdoings and I’m faceless. That’s hard, bruv. Not everyone’s capable of doing that.